Hôm nay, 16 Tháng 8 2018 07:35

Múi giờ UTC + 7 Giờ




Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 16 bài viết ]  Chuyển đến trang Trang vừa xem  1, 2
Người gửi Nội dung
 Tiêu đề bài viết: Re: Địa Long Thang
Gửi bàiĐã gửi: 07 Tháng 10 2009 22:10 
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2009 01:41
Bài viết: 271
Lần thứ nhất, cháu Chín 15 tuổi ở 105 Hàng Bột - Hà nội bị hôn mê sâu đã chín ngày. Từ bệnh viện Đống đa, cháu được chuyển qua Saint Paul, rồi bệnh viện Việt nam - Cu ba. Bữa đó, bác sĩ của bệnh viện Việt nam - Cu ba ra trạm Y tế. Trạm hỏi, bác sĩ bệnh viện Việt nam - Cu ba nói : Cháu Chín ở phố này, chúng tôi coi như đã chết từ 5 ngày rồi. Hiện nay hàng ngày tiêm hai triệu đơn vị kháng sinh và truyền huyết thanh (vô nước biển), nhưng không hy vọng sống. Đợi chân tay cứng đờ thì đưa đi chôn thôi !
Nhà cháu chỉ cách ngõ hẻm 2m là đến trạm Y tế khu phố. Tiếng hai bác sĩ nói chuyện với nhau, mẹ cháu ngồi trước mặt nhà nghe rõ hết, nên 6 giờ tối bà cho con trai đi tìm tôi. Bấy giờ tôi vào bệnh viện gặp Giám đốc trực đề nghị cho tôi phối hợp Đông y. Bị từ chối, tôi quay về nhà cháu nấu thuốc đưa mẹ cháu bảo mang vào lén đổ. Kém mười lăm đầy 8 giờ đổ được, thì 9 giờ kém mười phút cháu tỉnh. Đúng 9 giờ tối tất cả người nhà phải ra khỏi bệnh viện. Sáng sớm hôm sau tôi vào thấy cháu đang ngồi ăn cháo. Người nhà quây tròn quanh giường. Cổ cháu niễng, đầu cúi, lắc lắc, hai mắt toàn tròng trắng, miệng méo, tay quều quào. Tôi bảo đưa cháu về để tôi trị tiếp. Mẹ cháu nói :
- Anh ơi ! Cháu quều quào như đứa có tật vậy, hai mắt không có tròng đen, đưa về nhà cháu có khỏi không ? Mọi cái có trở lại bình thường không ?
- Bà cứ đưa cháu về, vài hôm sẽ khỏi hẳn.
Gia đình xin đưa cháu về, bác sĩ chưa tin cháu đã tỉnh. Khí thấy cháu như vậy, bác sĩ lại càng không muốn cho về. Tôi phải cam đoan trị dứt các di chứng, bác sĩ mới cho về.
Vừa về đến nhà thì chị Mai Lê - Giám đốc bệnh viện Đống đa tới ngay, có lẽ bệnh bệnh viện Việt nam - Cu ba báo cho chị biết.
Cho uống tới thang thứ hai thì tay chân, đầu cổ cháu gần như bình thường. Tròng đen mắt cháu đã xuống, nhưng nằm ở hai khoé mắt bên ngoài. Qua thang thứ ba, tròng đen mới trở lại đúng vị trí của nó.
Chị Mai Lê hàng ngày đến theo dõi tình hình. Qua ngày thứ tư, chị mời tôi cùng lên gặp Bộ gặp Bộ trưởng. Bác Hưởng hỏi tôi rất tỉ mỉ về thể trạng của cháu trong thời gian tới, khoảng 5-6 tháng sau sẽ ra sao ? Về lâu dài tim não có vấn đề gì không ? Có bị di chứng không ? Sau đó bác bảo tôi cố gắng thường xuyên đến giúp bệnh viện quận nhà. Bác nói với chị Mai Lê :
- Những điều tôi hỏi và đồng chí Định trả lời, cô đã nghe rõ hết. Vậy từ nay trở đi lúc nào đồng chí Định đến bệnh viện, mà có góp ý gì về phương pháp trị bệnh, về sự chỉ định thuốc, hoặc đồng chí có đề nghị gì thì cô nên nghe theo.

_________________
Đừng vội tin, cũng đừng vội phủ nhận!
http://vn.myblog.yahoo.com/tinhkhicong


Ngoại tuyến
   
 
 Tiêu đề bài viết: Re: Địa Long Thang
Gửi bàiĐã gửi: 07 Tháng 10 2009 22:11 
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2009 01:41
Bài viết: 271
Cháu Chín về nhà độ một tuần thì xảy ra sự cố. Dãy nhà sát phía sau nhà Chín - ngay cửa sổ chỗ Chín nằm - có ông chủ nhà đi phố làm mất chìa khóa. Về không mở được cửa, ông mượn búa tạ về đập. Vì ổ khóa và khoen cửa nhà ông thuộc loại lớn nhất, nên ông đập đến cả chục cái mới rớt ổ khóa. Từ chỗ ổ khóa nhà ông ấy đến chỗ giường Chín nằm cách nhau chỉ hai mét. Tiếng đập khóa rầm rầm làm Chín hốt hoảng ngất lịm. Người khỏe mạnh còn chịu không nổi, huống hồ người từ cõi chết trở về, tim não còn rất yếu. Gia đình đưa Chín vào bệnh viện Đống đa và báo cho tôi biết. Tôi vào bệnh viện thấy đang cho tiêm Adrenaline. Chị Mai Lê hỏi :
- Ta lại cho uống thuốc Nam hả anh ?
- Chị à, bệnh cháu đã khỏi, siêu vi trùng không còn. Lần này cháu bị hôn mê do cú sốc thần kinh và tim. Chị không nên cho cháu dùng thuốc, nhất là những thứ it nhiều có độc tố như Adrenaline. Chị nên dùng các loại phóng xạ như tia cực tím, hồng ngoại, hay lazer, nguyên tử... đều được. Ta dùng năng lượng phóng xạ mà gọi thức thần kinh trung ương. Cháu hôn mê lần này do quán tính của cuộc hôn mê trước, nó kéo thần kinh trung ương của cháu quay trở lại tình trạng tê liệt trước kia mà thôi. Do vậy, ta chỉ cần gọi nó tỉnh dậy, hoạt động trở lại, không cần thuốc.
Chị Mai Lê đưa cháu sang bệnh viện Bạch Mai để nhờ phóng xạ trị liệu. Lúc đó các máy phóng xạ đều đưa sơ tán về nông trôn hết, nên chị Mai Lê lại gọi tôi đến. Tôi nói :
- Nếu không có máy nào hết thì chị tìm cái ma-nhê-tô xe hơi, bắt hai cực điện vào trái tai cháu, rồi lắc lắc đầu ma-nhê-tô mà nạp điện. Điện ma-nhê-tô cũng giật khác mạnh, có thể gọi tỉnh được. Nhưng điện ma-nhê-tô chỉ có 12 vol, không thể giật chết. Dòng điện phải trên 40 vol mới có thể giật chết người.
Chị Mai Lê hỏi :
- Nạp điện mấy lần, mỗi lần bao lâu ?
- Chị cứ cho gật gật cái đầu ma-nhê-tô năm bảy cái một lần, cách 6-7 giờ lại nạp lại lần nữa. Có thể sau 5 lần nạp điện cháu sẽ tỉnh.
Quả nhiên sau 5 lần nạp điện cháu tỉnh lại, sau đó bình phục hoàn toàn. Một năm sau gặp lại Chín, tôi biết cháu đã bỏ học đi làm cô mẫu giáo. Mười sáu tuổi mà cháu cao hơn 1,6m, nặng gần 60 kg, rất hồng hào khỏe mạnh.

_________________
Đừng vội tin, cũng đừng vội phủ nhận!
http://vn.myblog.yahoo.com/tinhkhicong


Ngoại tuyến
   
 
 Tiêu đề bài viết: Re: Địa Long Thang
Gửi bàiĐã gửi: 07 Tháng 10 2009 22:12 
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2009 01:41
Bài viết: 271
Về thời gian bệnh lui sau 65 phút, tôi xin nói rõ thêm. Có những trường hợp đặc biệt như bệnh bụng báng nước, hậu quả của viêm gan siêu vi trùng (mỗi ngày có thể lấy ra từ ổ bụng cả 1,8-2,0 lít nước) và phù toàn thân, hậu quả của phù thận nhiễm mỡ thì thời gian lui bệnh có lâu hơn, tức là phải vài ngày sau mới khỏi hẳn (nghĩa là phải uống tới 5-7 thang thuốc). Tuy vậy tới phút 65 ấy, trong người bệnh nhân vẫn có sự thay đổi lớn, báo hiệu rõ nét bệnh bắt đầu lui.
Ví dụ như anh chàng thổi kèn trumpet của Đoàn ca múa Quân Giải phóng - Thái Ly. Đồng chí đó bị phù thận nhiễm mỡ từ nhiều năm. Khi Đoàn ca múa của Thái Ly ra Hà nội để đi nước ngoài, bữa đó chỉ còn 4-5 ngày nữa là lên đường, bỗng đột ngột đồng chí ấy phát phù toàn thân. Mình mẩy, tay chân, mặt mũi phồng tròn đến căng da, cứ y như người được bơm hơi, bí tiểu tiện. Bác sĩ đành buộc đồng chí ở lại, và dĩ nhiên cả đoàn phải ở lại. Vì văn công quân đội mà thiếu cây kèn xung trận là không thể được, mượn người khác thì bao giờ mới tập xong các tiết mục? Đồng chí tìm được đến nhà tôi, nói như mếu, năn nỉ tôi tiếp cứu. Tôi làm thuốc đưa cho. Cầm thuốc đồng chí mừng quá vội cáo lui, tôi dặn :
- Uống xong sau 65 phút sẽ có thay đổi trong người. Cho nên có cảm giác gì lạ, em cứ bình tĩnh. Đó là hiện tượng bệnh lui, không có gì đáng sợ.
Sáng sớm hôm sau, tờ mờ sáng anh chàng mò đến, báo tin khỏi bệnh đã được bác sĩ của đoàn cho đi nước ngoài. Người đồng chí ốm nhom, ngó chỉ bằng phân nửa bữa trước. Đồng chí nói :
- Uống xong hơn tiếng đồng hồ, trong người em bỗng thấy rần rần, y như có hàng triệu con kiến đang bò trong xương trong máu. Em sợ quá nhưng nhớ lời anh dặn, em ráng bình tĩnh. Từ đó tới sáng em đi tiểu tiện hơn chục lần, khát uống nước hoài. Đến sáng thì hết phù. Bác sĩ kêu trời : sao em khỏi bệnh lẹ vậy ! Nếu vì em mà cả đoàn bị ách tắc lại, kế hoạch bố trí với nước ngoài xáo trộn hết, chắc là em phải khổ tâm lắm.
Nói chung "thần dược" có đặc điểm 65 phút thật kỳ lạ. Đang hôn mê cả chục ngày, vụt mở mắt đòi ngồi, đòi ăn uống, đòi tiểu tiện. Đang điên bỗng tỉnh như thường. Đang bí tiểu tiện thì lại đi được. Bí cả chục ngày uống thuốc vào là đi tiểu được. Ung thư gan hay ruột, bệnh viện bỏ chết cho về bỗng xổ ra hàng chậu nước đen, thối như cả con bò chết sình trong nhà, nhưng tỉnh táo trở lại và hết bệnh. Tai biến mạch máu não hôn mê sâu cả chục ngày cũng tỉnh dậy, nói cười trở lại.

_________________
Đừng vội tin, cũng đừng vội phủ nhận!
http://vn.myblog.yahoo.com/tinhkhicong


Ngoại tuyến
   
 
 Tiêu đề bài viết: Re: Địa Long Thang
Gửi bàiĐã gửi: 07 Tháng 10 2009 22:16 
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2009 01:41
Bài viết: 271
Bây giờ xin trở lại câu chuyện cháu Chín. Vì cháu ngất lại lần thứ hai, và vì tôi không cho bệnh viện Đống đa dùng thuốc, lại chỉ định dùng dòng điện 12 vol gọi cháu tỉnh dậy, cho nên tôi bị sát hạch lần thứ hai, không phải chỉ trước Bộ trưởng Bộ Y tế mà trước mặt hơn 200 vị có chuyên môn cao và Hội đồng kỹ thuật của Bộ. Do đó khiến tôi rất sợ, cho nên đã từ chối cơ hội ngàn năm có một mà bác Bộ trưởng đã dành cho tôi, để tôi có thể đóng góp đáng kể cho đồng bào và cho nhân loại. Muốn lưu niệm sự kiện đó, năm 1973 và 1978, khi sinh hai con trai, tôi đã đặt tên các cháu là An Vinh và An Vĩnh. Đó là hình ảnh hai chữ AV, mà bác Ba Hưởng Bộ trưởng đã dự định đặt tên cho bài thuốc của tôi, nếu nó được chế thành công ở dạng thuốc tiêm.

Bỏ mất cơ hội đó, tôi cứ tiếc mãi. Suốt 27 năm qua, cứ mỗi lần đọc báo nghe đài, thấy tin dịch bệnh vẫn hoành hành, các cháu vẫn chết. Vào bệnh viện thấy các cháu nhỏ hôn mê sâu, nằm im như xác chết xanh lè, mà tôi không sao cầm lòng được. Có lần đang ăn cơm mà tôi phải buông đũa rồi bật khóc nức nở như trẻ nhỏ. Một lần, kìm không được lòng mình, tôi đã la lên :"Trời ơi! Thuốc đây ! Có thuốc đây, tại sao các cháu vẫn chết hỡi trời ?!
Gần 30 năm trôi qua mà tôi vẫn cứ tự trách mình, tự dằn vặt mãi, cứ mãi cho rằng do tôi, năm đó đã thiếu trách nhiệm, đã thiếu dũng cảm mà nên. Khổ nỗi ở nước ta, nhiều người vẫn còn gớm con giun đất cho nên bài thuốc vẫn không được dùng rộng rãi !
Cuối cùng tôi quyết định phải cố gắng viết đưa vấn đề này lên mặt báo để phương "Thần dược cứu mệnh" đến tận tay đồng bào, nhất là những bà con ở vùng xa xôi hẻo lánh, đường đi tới bệnh viện khó khăn, người ta buộc lòng phải tự làm để cứu mạng người thân. Nếu có hàng trăm, hàng ngàn người được cứu sống thì bài thuốc này sẽ được khẳng định.
Hoặc giả, trong cả triệu nhà chuyên môn, nhà nghiên cứu sẽ có người tin tưởng nó dùng để trị bệnh, dùng nó để bào chế thuốc tiêm, tiện dùng hơn hiệu quả hơn.
Nếu thật sự có các vị như thế, trong nước cũng như ngoài nước thì khi các vị cần tôi hợp tác, tôi sẽ luôn luôn sẵn sàng làm bất cứ việc gì, đi bất cứ nơi đâu. Bài thuốc gồm ba vị : giun đất, đậu đen, rau bù ngót. Trong quá trình trị bệnh cứu người, tôi có gia thêm vị đậu xanh. Vì tôi nghĩ giun đất đào được có khi ở gốc chuối, hay ở nơi có những chai lọ hóa chất, tại các gốc cây có độc như xương rồng, sầu đâu, chùm ruột,... ít nhiều nó cũng bị nhiễm độc, như vậy dùng đậu xanh để giải độc. Thuốc vẫn đẩy lui bệnh sau 65 phút, y như thành phần thang gốc, nghĩa là hầu hết các trường hợp trị bệnh tôi kể trên, thuốc đều có bốn vị, tức là có thêm đậu xanh.

_________________
Đừng vội tin, cũng đừng vội phủ nhận!
http://vn.myblog.yahoo.com/tinhkhicong


Ngoại tuyến
   
 
 Tiêu đề bài viết: Re: Địa Long Thang
Gửi bàiĐã gửi: 07 Tháng 10 2009 22:21 
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2009 01:41
Bài viết: 271
Thành phần bài thuốc "Địa long thang" như sau :

1. Địa long : 50 con (giun đất khô - xin mách ở các tiệm thuốc Đông y ở thành phố hiện nay đều có bán, muốn mua bao nhiêu cũng có), hoặc đào giun đất tươi, nhưng phải đúng loại: màu xám đen, rất dai, đào trúng nó co lại thành nùi tròn nằm im, có một khoanh ánh xanh ở cổ. Liều lượng cho từng lứa tuổi như sau :
- Người lớn và từ 15-16 tuổi trở lên : 50 con giun tươi (50gr. giun khô)
- Từ 5-6 tuổi đến 13-14 tuổi : 30 con giun tươi (30gr. giun khô)
- Từ sơ sinh đến 3-4 tuổi : 20 con giun tươi (20gr. giun khô)
2. Đậu đen, đậu xanh mỗi thứ 100 gr. (sách cổ ghi 1 bụm lớn).
3. Rau bù ngót (miền Bắc gọi là rau ngót) chừng 2-3 mớ, khoảng 200-300 gram, băm nhỏ cả cọng cả lá.
Giun đất về rọc ra (chú ý không được làm mất ruột con giun), rửa sạch đất, sao thơm giòn, tán mịn (hoặc cắt khúc). Đậu và rau cũng sao vàng hạ thổ, tất cả cho vào siêu hoặc nồi đất hay thứ khác cũng được. Cho vào nồi 4 chén nước, sắc còn nửa chén (hay 1/3 chén cho người bất tỉnh, phải cạy răng đổ). Thuốc này uống một thang cũng có thể hết bệnh, nhưng tôi thường cho uống ba thang trong ba ngày, tối nước nhất, sáng nước nhì. Hai thang sau chủ trị căn và triệt các di chứng (di chứng tai biến mạch máu não là câm, quờ quạng tay chân, kém mắt, kém tai,...) Thuốc có thể pha đường cho dễ uống. Bù ngót nếu sao thật khô giòn thuốc có vị thuốc bắc, nếu để tươi không sao thuốc giống chè đậu đen, pha đường uống càng ngon.

_________________
Đừng vội tin, cũng đừng vội phủ nhận!
http://vn.myblog.yahoo.com/tinhkhicong


Ngoại tuyến
   
 
 Tiêu đề bài viết: Re: Địa Long Thang
Gửi bàiĐã gửi: 07 Tháng 10 2009 22:23 
Hình đại diện của thành viên

Ngày tham gia: 25 Tháng 8 2009 01:41
Bài viết: 271
Thuốc này khi bệnh càng nặng càng thấy rõ hiệu quả sau 65 phút. Bệnh nhẹ thì ít thấy rõ biến chuyển sau 65 phút, nhưng bệnh vẫn lui. Nam Hàn là xứ sở của sâm Cao ly mà người ta còn tẩm bổ bằng cháo giun đất. ở nước ta, một số dân tộc miền núi phía Bắc trị bụng báng trướng nước bằng cách : giun đất tươi làm sạch bằm nhỏ trộn với sữa, cứ vậy múc nuốt. Tại Nam Hàn thì cháo giun đất là món ăn ngon (đặc sản) chứ không chỉ là món thuốc tẩm bổ vừa trị bá bệnh (Giun đất bằm nhuyễn xào thơm, nấu với đậu). Vì quí chất bổ và tính trị bách bệnh của con giun đất nên người ta đâu có gớm nó. Huống chi khi cần trị bệnh nan y hoặc giành giật mạng sống từ tay tử thần thì có gì mà gớm !? Mong rằng đồng bào và các cơ sở Y tế hãy mạnh dạn dùng nó trong trị các bệnh do siêu vi trùng, kể cả bệnh sida.
Nhân đây tôi xin nói rõ thêm, Hội nghị tổng kết chống bệnh sốt xuất huyết đợt I tổ chức năm 1970. Thông tin này được đưa ra toàn thế giới. Nước Nhật đã nghiên cứu, ứng dụng trong điều trị. Đến năm 1972 đọc trên tạp chí Đông Y Việt nam, tôi thấy có dịch và in lại những bài báo trong báo chí Đông Y Nhật bản. Họ dùng để trị siêu vi trùng rất có hiệu quả. Có lẽ do công bố đó của Nhật mà sinh ra món cháo giun đất ở Nam Hàn chăng ? Tôi nghe một người ở Mỹ về, nói bên đó người ta làm thuốc bằng giun đất và đậu đen, điều đó không biết thực hư thế nào. Nhưng một điều chắc chắn là Liên Hiệp quốc trong những năm gần đây đã chủ trương tìm về cội nguồn của các dân tộc kém phát triển, để học cách chữa bệnh bằng cỏ cây và côn trùng. Do đó ta thường thấy trên TV và báo chí nói đến các cách chữa bệnh kỳ lạ của dân da đen, da đỏ.
Càng nghĩ tới điều đó tôi càng thấy đau lòng, nhớ lại đề nghị của bác Ba Hưởng muốn tôi bào chế phương thuốc thành thuốc tiêm. Đúng là không sao kéo lùi lại thời gian đã qua. Nhưng việc bào chế thuốc đó để đóng chai, hoặc chưng cất nó như cất rượu, dù có trễ gần 30 năm nhưng lúc bắt đầu nó vẫn là việc mới, việc hết sức cần thiết.
Tôi tuy tuổi đã cao nhưng vẫn còn muốn đóng góp. Các cơ sở nghiên cứu, bệnh viện hoặc bệnh nhân cần tôi, tôi vẫn sẵn sàng phục vụ. Ngoài phương "Thần dược cứu mệnh", tôi còn trong tay nhiều bài thuốc quí khác. Ví dụ : bó xương gãy, kể cả xương sống dập nát hay xương đòn gánh gãy lìa, chỉ cần thời gian 15 ngày là chữa lành. Bản thân tôi bị dập nát hai đốt sống, Quân y Quân khu 9 bó tay, báo tử về đơn vị, nhưng tôi nay vẫn sống và không tật nguyền, vẫn tập tạ 50kg và đánh quần vợt khi tôi trên 50 tuổi, đã ở nước ngoài có độ lạnh âm 20oC. Khi điều trị hai đốt xương sống dập nát đó không có kẹp nẹp bó bột gì hết. Chỉ nằm sấp, dội thuốc nóng vào lưng suốt 15 ngày đêm. Sang ngày thứ 16 tôi ngồi dậy và đi ra đồng cả trăm mét. Nếu có dịp, tôi sẽ lần lượt giới thiệu nhiều bài thuốc quí trên báo để phục vụ bạn đọc... Dưới đây, tôi xin ghi rõ địa chỉ và số điện thoại của mình để bạn đọc tiện liên hệ trao đổi thêm về nội dung bài viết này.
Nguyễn An Định - 10/10 Hậu Lân, Bà Điểm, Hóc Môn, thành phố Hồ Chí Minh. Tel. 088 914 379.

_________________
Đừng vội tin, cũng đừng vội phủ nhận!
http://vn.myblog.yahoo.com/tinhkhicong


Ngoại tuyến
   
 
Hiển thị bài viết cách đây:  Sắp xếp theo  
Tạo chủ đề mới Gửi bài trả lời  [ 16 bài viết ]  Chuyển đến trang Trang vừa xem  1, 2

Múi giờ UTC + 7 Giờ


 Đang trực tuyến

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào trực tuyến.2 khách.


Bạn không thể tạo chủ đề mới.
Bạn không thể trả lời bài viết.
Bạn không thể sửa những bài viết của mình.
Bạn không thể xóa những bài viết của mình.
Bạn không thể gửi tập tin đính kèm.

Tìm với từ khóa:
Chuyển đến:  
 
cron